Tứ đại mỹ nhân Trung Quốc có đẹp như mọi người vẫn nghĩ?

Loading...

Tứ đại mỹ nhân Trung Quốc thường được nhắc tới như những biểu tượng nhan sắc trong lịch sử Trung Quốc, 4 nhân vật trong nhóm “tứ đại mỹ nhân” từ lâu đã trở thành đại diện cho vẻ đẹp thập toàn thập mỹ của người phụ nữ. Nhưng người xưa có câu “nhân vô thập toàn”, mỹ nhân âu cũng là người phàm, khó tránh khỏi việc có khuyết điểm.

Tứ đại mỹ nhân trung quốc là ai?

Tứ đại mỹ nhân Trung Quốc có đẹp như mọi người vẫn nghĩ?

Tứ đại mỹ nhân là cụm từ dùng để tả 4 người đẹp nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, gồm Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền và Dương Quý phi. Sắc đẹp của họ được mô tả qua 4 cụm ngữ tu từ nổi tiếng để tả mỹ nhân, theo thứ tự là “Trầm ngư” (沉鱼; cá chìm sâu dưới nước); “Lạc nhạn” (chim nhạn sa xuống đất); “Bế nguyệt” (落雁; mặt Trăng phải giấu mình) và “Tu hoa” (khiến hoa phải xấu hổ). Các tài liệu lịch sử về họ cũng bị ảnh hưởng nhiều do một số truyền thuyết và lời đồn dân gian. Họ nổi tiếng và được gọi là tứ đại mỹ nhân do sắc đẹp và ảnh hưởng của họ đối với các vị Hoàng đế Trung Quốc và làm thay đổi lịch sử Trung Quốc. Tất cả bốn người mỹ nhân đều có những kết thúc không có hậu hoặc vẫn còn là bí ẩn. Số phận họ đúng như các câu dân gian “Phụng nhân bạc mạng” (phục vụ và cống hiến hết sức cho dân nhưng kết cục khổ) và “Hồng nhan bạc mệnh” (có sắc đẹp thì số xấu).

1, Trầm ngư

Nàng Tây Thi sống ở thời Xuân Thu, là một người con gái nước Việt, làm nghề dệt vải ở núi Trữ La, Gia Lãm (nay là Chư Kỵ). Tương truyền Tây Thi đẹp đến nỗi, ngay cả khi nàng nhăn mặt cũng khiến người ta mê hồn. Một hôm, nàng cùng các thôn nữ khác đến bên sông giặt giũ như thường lệ. Khi nàng giặt áo bên bờ sông, bóng nàng soi trên mặt nước sông trong suốt làm nàng thêm xinh đẹp. Cá nhìn thấy nàng, say mê đến quên cả bơi, dần dần lặn xuống đáy sông. Từ đó, người trong vùng xưng tụng nàng là “Trầm Ngư”‘ (沉鱼).

Nổi tiếng xinh đẹp, nàng gặp gỡ và yêu mến một đại thần nước Việt là Phạm Lãi, một trọng thần của Việt vương Câu Tiễn. Khi nước Việt bị Ngô vương Phù Sai đánh bại và bắt Việt vương làm con tin, Phạm Lãi đã dùng kế mỹ nhân để giúp Việt vương. Tây Thi được chọn là một trong các mỹ nhân tiến cho Ngô vương, và nàng đã khiến Ngô vương say đắm, thả Việt vương về. Sau khi quay về, Việt vương đã gầy dựng binh lực, đánh bại Ngô vương, trở thành một giai thoại nổi tiếng trong lịch sử thời Xuân Thu.

Về kết cục của Tây Thi, có rất nhiều dị bản. Có thuyết cho là nàng tự sát cùng Ngô vương, có thuyết cho rằng nàng bị vợ của Câu Tiễn giết vì sợ trở thành mầm họa làm loạn đất nước, như việc nàng đã khiến nước Ngô bị diệt. Nhưng truyền thuyết nổi tiếng nhất là nàng đã cùng Phạm Lãi chu du đến Ngũ Hồ, sống cuộc đời ẩn dật.

2, Lạc nhạn:

Nàng Vương Chiêu Quân sống dưới thời nhà Tây Hán, con gái của một gia đình thường dân ở Tỉ Quy (秭归), Nam Quận (南郡), nay là huyện Hưng Sơn, tỉnh Hồ Bắc. Chiêu Quân nhập cung làm cung nhân của Hán Nguyên Đế Lưu Thích, nhưng không được Hoàng đế biết đến. Khi Thiền vu Hung Nô là Hô Hàn Tà đến cầu thân, Hoàng đế đã chọn 1 cung nhân, phong làm công chúa và gả kết thân với Thiền vu, thiếu nữ ấy chính là Chiêu Quân. Tương truyền khi Chiêu Quân đến đại điện làm lễ, Nguyên Đế đã sửng sốt trước vẻ đẹp của nàng nhưng không thể thu hồi thành mệnh. Nàng xuất giá đi Hung Nô trong sự luyến tiếc của Hán Nguyên Đế.

Câu chuyện về Chiêu Quân được gọi Chiêu Quân xuất tái (昭君出塞) trở thành một điển tích nổi tiếng trong thi ca Trung Quốc về sau. Truyền thuyết nói rằng, khi Chiêu Quân đi ngang một hoang mạc lớn, lòng nàng chan chứa nỗi buồn vận mệnh cũng như lìa xa quê hương. Nhân lúc ngồi lưng ngựa buồn u uất, liền đàn “Xuất tái khúc”. Có một con ngỗng trời bay ngang, nghe nỗi u oán cảm thương trong khúc điệu liền ruột gan đứt đoạn và sa xuống đất. bấy giờ nàng được xưng tụng là “Lạc nhạn” (落雁). Vương Chiêu Quân đi vào lịch sử Trung Quốc như một người đẹp hòa bình, sự quên mình của nàng góp phần mang lại hòa bình trong 60 năm giữa nhà Hán và Hung Nô.

3, Bế nguyệt:

Nàng Điêu Thuyền là một nhân vật được La Quán Trung hư cấu trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa. Theo truyện, nàng Điêu Thuyền sống vào thời Tam Quốc, khoảng thế kỷ thứ 3, là con gái nuôi của Tư đồ Vương Doãn. Khi đó, triều đình Đông Hán bị suy thoái do sự chuyên quyền của Đổng Trác, một người hung bạo, phá hoại cương thường, bị người đương thời gọi là Quốc tặc.

Giai thoại kể rằng, khi Điêu Thuyền ra ngoài trời đêm bái trăng thì mây kéo đến che khuất mặt trăng. Vương Doãn cho là lạ, lại muốn làm tôn lên vẻ đẹp của con gái, nên nói phao lên rằng Điêu Thuyền đẹp đến nỗi trăng cũng phải giấu mình. Từ đó, nàng được mọi người xưng tụng nhan sắc là “Bế nguyệt” (闭月).

Tư đồ Vương Doãn đa mưu túc trí, dùng “liên hoàn kế”, mượn Điêu Thuyền khiến Đổng Trác và con nuôi là Lữ Bố mê mẩn nàng, muốn chiếm đoạt nàng. Vương Doãn ra kế gả nàng cho Đổng Trác làm thiếp, sau đó chọc tức Lữ Bố, khiến Bố đang tâm muốn giết Trác để giành lại Điêu Thuyền. Cuối cùng, vào năm 192, Đổng Trác bị Lữ Bố giết hại. Kết cục của Điêu Thuyền không thật sự rõ ràng, rất nhiều dị bản khác nhau trong dân gian. Trong tiểu thuyết, sau khi Đổng Trác bị giết, Điêu Thuyền lặng lẽ rời đi, không rõ kết cục.

4, Tu hoa:

Nàng Dương Ngọc Hoàn, một thiếu nữ sống vào thời nhà Đường. Nàng là người Thục Quận (nay là Thành Đô – tỉnh Tứ Xuyên), nguyên quán Bồ Châu. Bà là con út trong số bốn người con gái của một vị quan tư hộ đất Thục Chân. Gia đình này nguyên gốc ở một quận Hòa Âm thuộc Trung Đông, có tổ tiên là Dương Uông Chi (楊汪之), một hậu duệ hoàng tộc nhà Tùy. Khi đến tuổi trưởng thành, nổi tiếng vì sắc đẹp tuyệt trần, nàng được cưới cho Thọ vương Lý Mạo, con trai của Vũ Huệ phi, sủng phi của Đường Huyền Tông Lý Long Cơ.

Vũ Huệ phi qua đời, Đường Huyền Tông ngày đêm đau buồn, nhưng rồi Huyền Tông mau chóng vơi đi khi nhìn thấy con dau là Dương Ngọc Hoàn trong lễ tang của Huệ phi. Nàng được Huyền Tông say mê, và Hoàng đế quyết tâm đoạt từ tay con trai, đưa vào cung. Không lâu sau, Ngọc Hoàn được phong làm Quý phi.

Tương truyền, một hôm Quý phi đến hoa viên thưởng hoa giải buồn, nhìn thấy hoa Mẫu Đơn, Nguyệt Quý nở rộ, nghĩ rằng mình bị nhốt trong cung, uổng phí thanh xuân, lòng không kềm được, buông lời than thở: “Hoa à, hoa à! Ngươi mỗi năm mỗi tuổi đều có lúc nở, còn ta đến khi nào mới có được ngày ấy?”. Lời chưa dứt lệ đã tuông rơi, nàng vừa sờ vào hoa, hoa chợt thu mình, lá xanh cuộn lại. Nào ngờ, nàng sờ phải là loại hoa trinh nữ (cây xấu hổ). Lúc này, có một cung nga nhìn thấy, người cung nga đó đi đâu cũng nói cho người khác nghe việc ấy. Từ đó, mọi người gọi Dương Ngọc Hoàn là “Tu hoa” (羞花).

Năm 756, Loạn An Sử nổ ra, Dương Quý phi cùng Đường Huyền Tông phải rời khỏi Trường An. Khi đến Mã Ngôi, quân sĩ thấy anh trai Quý phi là Dương Quốc Trung tham tàn hiểm ác, bèn hợp giết đi và ép Huyền Tông phải xử tử Dương Quý phi. Nàng bị Huyền Tông sai người thắt cổ. Sau khi chết, xác Quý phi chỉ là chôn vội ven đường, sau đó binh lính hành quân tiếp.

Tứ đại mỹ nhân Trung Quốc có đẹp như mọi người vẫn nghĩ?

“Trầm ngư” Tây Thi xấu hổ vì… chân to

Đứng đầu trong danh sách “tứ đại mỹ nhân Trung Hoa” chính là nàng Tây Thi – mỹ nữ làm nghề dệt vải vào thời Xuân Thu. Tương truyền rằng, có lần Tây Thi cùng các thôn nữ khác ra sông giặt giũ như thường lệ, cá nhìn thấy bóng nàng in trên mặt nước, say mê đến quên cả bởi. Mỹ danh “trầm ngư” cũng ra đời từ đó.

Tứ đại mỹ nhân Trung Hoa chẳng đẹp như đồn thổi

Sinh thời, Tây Thi được người đời phong tặng hai chữ “trầm ngư” cũng bởi vẻ đẹp “cá lặn” của mình. Chỉ tiếc rằng, đại mỹ nhân như Tây Thi lại luôn phải che giấu một khuyết điểm xấu xí trên cơ thể của mình. Đó chính là đôi chân “quá khổ” so với chuẩn mực thời bấy giờ. Hiểu rõ khuyết điểm của mình, Tây Thi từng tự làm một đôi guốc gỗ, lại thường xuyên mặc những chiếc váy dài qua mắt cá chân. Nhờ đó, không ai biết tới đôi chân thô kệch của mỹ nhân Xuân Thu này. Không chỉ vậy, đôi guốc và những chiếc váy thướt tha càng khiến dáng vẻ của Tây Thi thêm uyển chuyển, say lòng người.

Vương Chiêu Quân và nỗi niềm về đôi vai lệch

Được nhắc đến như “á hậu” trong danh sách “Tứ đại mỹ nhân”, mỹ nữ nhà Hán là Vương Chiêu Quân nổi tiếng với nhan sắc và trí tuệ vẹn toàn. Gắn liền với câu chuyện “Chiêu Quân xuất tái”, mỹ nhân họ Vương này đã trở thành hình tượng nổi tiếng trong thi ca Trung Quốc.

Tương truyền rằng, khi Chiêu Quân đi ngang qua một hoang mạc lớn, trong lòng chất chứa nỗi nhớ quê hương, Chiêu Quân đã đàn “Xuất tái khúc”. Lúc bấy giờ, có đàn chim nhạn bay ngang qua, nghe thấu nỗi u oán cảm thương trong tiếng đàn, liền quên cả vỗ cánh mà sa xuống đất. Từ đó, Chiêu Quân được hậu thế ca tụng là mỹ nhân “lạc nhạn” (chim sa).

Tứ đại mỹ nhân Trung Hoa: Thật chẳng như người đời đồn thổi

Không phải ngẫu nhiên mà mỹ nhân “lạc nhạn” Vương Chiêu Quân thường xuyên khoác áo trên mình. Vậy nhưng, mỹ nhân có vẻ đẹp “lạc nhạn” ấy cũng mang trong mình nỗi tự ti về ngoại hình. Nỗi xấu hổ ấy bắt nguồn từ đôi vai lệch của Chiêu Quân. Để che giấu nhược điểm ngoại hình này, mỹ nhân họ Vương thường xuyên mặc những chiếc áo khoác có miếng độn vai. Những chiếc áo tinh tế ấy vừa khắc phục được khuyết điểm, vừa giúp Chiêu Quân thêm phần xinh đẹp, mỹ miều.

Điêu Thuyền và nỗi buồn vì đôi tai teo tóp

Sở hữu vẻ đẹp khiến “nguyệt thẹn”, Điêu Thuyền từ lâu được người đời ca tụng là mỹ nhân “bế nguyệt” (khiến mặt trăng phải xấu hổ mà giấu mình đi). Tiếc thay, đại mỹ nữ thời Tam Quốc này lại sở hữu một khuyết điểm rất dễ nhận thấy, đó chính là đôi tai quá nhỏ. Điêu Thuyền có dung nhan khó ai sánh bằng, nhưng tai của nàng lại quá bé, vành tai không đầy đặn, hoàn toàn đi ngược lại với chuẩn mực về cái đẹp của người Trung Hoa xưa.

Tứ đại mỹ nhân Trung Hoa: Thật chẳng như người đời đồn thổi

Khôn ngoan trong việc chọn trang sức đã giúp Điêu Thuyền khắc phục được nhược điểm ngoại hình của mình. Tuy nhiên, Điêu Thuyền lại rất khôn ngoan trong việc “sống chung” với khiếm khuyết khó che giấu này. Để ứng phó với đôi tai teo tóp, nàng thường xuyên đeo thêm những đôi khuyên tai đá quý hình tròn được chế tác rất tinh xảo. Nhờ vậy, người đối diện hoàn toàn không nhận ra khuyết điểm của Điêu Thuyền. Không chỉ vậy, những đôi khuyên tai sang trọng ấy càng làm tôn thêm vẻ đẹp “nguyệt thẹn” của vị mỹ nhân thời Tam Quốc.

Dương Ngọc Hoàn – Quý phi… hôi nách

Tương truyền rằng, sắc đẹp của Ngọc Hoàn rực rỡ tới nỗi trăm hoa “xấu hổ” đến nỗi không dám nở. Bởi vậy, ái phi của vua Huyền Tông được hậu thế ca tụng là mỹ nhân “Tu hoa”. Kỳ thực, giai thoại về vẻ đẹp của Dương Ngọc Hoàn còn có một “dị bản” khác khiến người đời dở khóc dở cười. Đó là vị Quý phi họ Dương này vì sở hữu mùi khó chịu trên cơ thể, nên trăm hoa mới không dám nở.

Tứ đại mỹ nhân Trung Hoa: Thật chẳng như người đời đồn thổi

Là ái thiếp của Hoàng đế, Ngọc Hoàn có trăm phương ngàn kế để khắc phục mùi cơ thể. Nàng thường hái những bông hoa thơm nhất trong vườn, sau đó chiết thành “nước hoa” để xức lên người. Không dừng lại ở đó, Dương Quý phi còn rất chăm tắm rửa bằng các loại hương liệu để lấn át đi mùi hương khó chịu trên cơ thể mình. Nhờ che giấu được mùi khó chịu, Dương Quý phi vẫn là mỹ nhân “thập toàn thập mỹ” trong mắt nhà vua và được Đường Huyền Tông vô cùng sủng ái.

Cập nhật: 05:28 20/10/2017 Theo ...
Loading...
loading...

Theo dõi cộng đồng trên facebook